Đã bao mùa thu thay lá, tôi vẫn chưa quên được anh

Hà nội những ngày đầu thu. Mặc dù theo đúng lịch là đã vào thu được vài tháng nhưng Hà Nội vẫn còn cái nóng oi ả, bất chợt trời lại đổ những cơn mưa rào làm người ta vẫn cảm nhận như đang trong mùa hạ. Vậy mà hôm nay trời lại dịu hẳn, nắng nhẹ cùng những cơn gió khẽ đung đưa trên nhưng ngọn cây ven đường. Trên những con phố, hoa sữa bắt đầu nở phảng phất trong gió mùi hương nhè nhẹ lại làm em xao xuyến những suy tư. Đã đi qua chục mùa hoa sữa ở Hà Nội rồi, cũng có biết bao ký ức ở thủ đô ồn ào náo nhiệt này rồi nhưng tâm hồn ta khi qua mỗi mua thu vấn xao xuyến như ngày đầu ấy đón thu Hà Nội ấy. 

Ảnh: Internet

Chiều cuối tuần, tan làm về vẫn chọn quán quen - cafe Trịnh, nơi tôi vẫn tìm kiếm sự yên tĩnh và bình lặng sau những ngày bộn bề công việc. Ngồi trên ban công, ngắm góc phố thân quen bỗng nghe du dương vài câu hát:

“Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội

Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió

Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ

Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua” 


Ảnh: Internet

Lại là Nhớ mùa thu Hà Nội, bài hát thật biết chiều lòng người. Dòng ký ức lại tràn về.

Tôi quen anh cũng ở một quán cafe nhỏ. Anh hơn tôi năm tuổi đã đi làm còn tôi lúc đó là cô sinh viên năm ba. Vì thấy tôi hay ngồi café đọc sách một mình nên anh đã chủ động qua bắt chuyện. Từ đó tôi và anh quen nhau. Những tin nhắn bắt đầu nhiều lên vào mỗi tối. Tôi là một đứa sống nội tâm, ít nói nhưng từ khi quen anh tôi cứ ríu rít chuyện này chuyện nọ như một đứa trẻ vậy. Anh là người chín chắn luôn lắng nghe và cho tôi lời khuyên mỗi khi tôi gặp những vấn đề rắc rối. Luôn kể cho tôi những mẩu chuyện cười xuyên lục địa làm tôi cười muốn vỡ bụng. Phải chăng là sự trưởng thành, chững chạc và hài hước của anh đã làm tôi cảm mến từ lúc nào không hay. Và có lẽ đó là lần đầu tôi trải lòng nên cảm thấy như trút được mọi suy tư. Tình cảm của chúng tôi càng thân thiết nhưng không ai nói ra. Cứ thế bên nhau, cùng nhau trải qua những năm tháng tuổi trẻ. Tôi không nhớ là đã cùng anh đi qua bao nhiêu con phố, la cà biết bao nhiêu quán xá vỉa hè lẫn nhà hàng có tiếng. Tôi chỉ nhớ rằng mỗi nơi đi qua đều để lại những kỷ niệm vui có, buồn có, giận dỗi có. Những tối đi làm thêm về muộn đã có người chờ sẵn đón đưa. Ngày thi cử tới anh lại người đứng đằng sau ủn mông tôi cố lên. Rồi có những ngày cuối tuần, chúng tôi lại cùng nhau chạy bộ quanh Hồ tây ngắm bình minh. Lúc đó tôi cũng chẳng nghĩ được nhiều, chỉ biết là yêu thôi. Anh cũng rất bận nhưng luôn quan tâm và dành mọi sự ưu tiên cho tôi. Làm tôi không có cái cớ để giận dỗi. Trong suy nghĩ của tôi anh là một món quà và tôi là người may mắn được nhận nó.

Tôi đã ra trường và cũng xin được việc tại một công ty nhỏ. Môi trường công việc khiến tôi chín chắn và trưởng thành hơn. Tôi đã biết lắng nghe nhiều hơn là nói. Tôi đã nhìn thấy sâu trong đôi mắt anh có điều gì đó hơn đượm buồn mỗi lần tôi hỏi thăm bố mẹ anh. Mọi lần trước anh thường trả lời qua loa và chuyển chủ đề khác. Lần này thì khác, anh đã không có đủ tình cảm của cả bố và mẹ vì họ ly hôn. Khi anh còn nhỏ bố mẹ đã đi lao động bên Đức. Anh ở nhà với ông bà ngoại. Đã không có bố mẹ ở bên lúc nhưng khi bố mẹ anh quyết định ở lại Đức sinh sống và cho anh sang theo. Anh đã cảm nhận sự xa cách của bố mẹ dành cho nhau. Và họ ly hôn, anh sống cùng mẹ và phải tự lập sớm. Lần này anh về Việt Nam là vì có một dự án đang triển khai ở đây. Và nếu có cơ hôi lập nghiệp thì anh sẽ quyết định đón mẹ trở về quê hương. Tôi cảm thấy hiểu anh, thương anh nhiều hơn. Tôi cứ nghĩ chỉ cần tình yêu là đủ xoa dịu đi mọi nỗi đau. Nếu mọi thứ suôn sẻ chúng tôi sẽ có một cái kết có hậu. Sẽ là một gia đình nhỏ và những đứa trẻ đủ đầy tình yêu thương của bố mẹ. Nhưng dần dần tôi lại nhận ra từ lúc nào anh đã ít quan tâm tôi hơn, không còn hỏi han nhiều. Anh cũng nhỏ nhẹ với tôi là lớn rồi tự lập nhiều hơn đi cô gái. Rồi có những lúc em sẽ phải đối mặt với cuộc sống này một mình. Em phải là cô gái mạnh mẽ đấy nhé. Tôi cảm thấy có một điều gì đó sắp xảy ra làm tôi thấy lo lắng. Cuối cùng ngày đó cũng đã đến. Một tháng sau, anh hẹn gặp tôi nơi quán quen nơi lần đầu chúng tôi gặp nhau. Anh nói anh phải trở về Đức vì công việc đã kết thúc và vì cả mẹ anh đang bệnh không có người chăm sóc. Tôi lặng đi, không tin những điều vừa nghe thấy. Tôi và anh sẽ phải xa nhau ư. Anh không dỗ dành tôi và vẻ mặt rất nghiêm túc. Mình có duyên nhưng chưa có nợ. Anh không dám hứa trước điều gì vì anh sợ không thực hiện được. Nên em hãy mạnh mẽ lên!!! Lúc đó tôi chẳng thể nào mạnh mẽ được, chỉ biết khóc như một đứa trẻ. Thanh xuân của tôi đã đi qua thật đẹp nhưng chẳng thể níu giữ.

 Ngày anh đi chúng tôi không gặp nhau nữa, tôi sợ sẽ làm anh buồn vì thật sự tôi không thể mạnh mẽ để chào anh! Thấm thoát đã năm năm trôi qua, thời gian đã làm chúng tôi lạc hẳn nhau. Tôi và anh đã không còn liên lạc. Tôi quay về cuộc sống thường ngày. Với công việc viết lách yêu thích, nuôi một chú cún sống trong một căn nhà nhỏ có ban công đầy hoa đúng như mơ ước tôi đã từng nói với anh vậy. Tất cả đều có, chỉ là không có anh, nhưng tôi đã mạnh mẽ hơn rồi. Cảm ơn anh đã đi qua thanh xuân để lại cho tôi những ký ức đẹp đẽ.

Đã bao mùa thu thay lá, hoa sữa rụng tôi vẫn chưa quên được anh - người chạy trốn thanh xuân của tôi… 

Đã bao mùa thu thay lá, tôi vẫn chưa quên được anh Đã bao mùa thu thay lá, tôi vẫn chưa quên được anh Reviewed by Nhịp sống tuổi trẻ on tháng 9 12, 2020 Rating: 5

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.